Hoắc Doãn Tư không nhìn nữa, hỏi: “Nói gì thế?”
An Nhiên kéo nhẹ cánh tay anh ấy, nói nhỏ: “Chính là hỏi chuyện của đứa nhỏ, em nghĩ có lẽ Sùng… Trương Sùng Quang muốn hỏi. Em không nói gì khiến thư ký Tần hơi thất vọng.”
Hoắc Doãn Tư ôm vai vợ, vừa đi về vừa nghe cô nói.
Anh ấy vẫn giữ im lặng.
An Nhiên dừng chân, sửa cổ áo giúp chồng, nói: “Sao anh không nói chuyện, còn muốn cùng Lục Thước đánh cậu ta một trận sao?”
Hoắc Doãn Tư nắm được tay cô, nắm trong
lòng bàn tay.
Một lúc lâu sau anh ấy mới khàn giọng nói: “Đánh cậu ta một trận thì có ích lợi gì! Lúc trước còn có chút tình cảm anh em, còn có thể đánh một trận, bây giờ không còn gì nữa. An Nhiên, tim người làm bằng máu thịt, việc đến bước này không ai dễ chịu. Sau này không qua lại nữa, ngoài Hoắc Tây là người khó chịu nhất, còn có bố của anh, em rảnh hãy dành thời gian cho bố nhiều hơn. Ông ấy thích trà em pha.”
An Nhiên nhẹ nhàng ôm eo anh ấy, khuôn mặt nhỏ khẽ tựa vào đầu vai anh.
Cò nói: “Em đột nhiên cảm thấy Tổng giám đốc Hoắc nhỏ bé của chúng ta đã trưởng thành, khác hẳn lúc trước.”
Hoắc Doãn Tư vỗ mông cô, cất giọng khàn khàn: “Anh nhỏ lúc nào hả?”