Trương Sùng Quang lại quỳ thật lâu, lâu đến mức đầu gối tê fân… Đến lúc chạng vạng tối, quản gia trong biệt thự đi tới tỏ vẻ khó xử: “Anh Trương, anh về đi!”
Trương Sùng Quang hỏi ông ấy: “Hoắc Tây đâu? Tôi muốn gặp cô ấy.”
Quản gia ngừng một chút, nhẹ giọng nói: “Anh vẫn nên về đi!”
Lúc Trương Sùng Quang bước ra khỏi nhà họ Hoắc, bên ngoài trời đã chạng vạng, trông thật thê lương.
Vốn dĩ anh đã đến bên cạnh xe là phải rời đi ngay, nhưng anh vẫn không nhịn được đi đến nơi lúc trước anh và Hoắc Tây trồng cây phong. Cái cây đó đã bị dời đi, bây giờ trên mảnh đất kia đã trồng một vườn uất kim hương.