Hai người đàn ông nhìn nhau chăm chú.
Trương Sùng Quang nhìn người đàn ông có ơn nặng như núi với mình. Anh vẫn nhớ rõ khi còn bé, Hoắc Minh vẫn còn trẻ tuối đẹp trai, bây giờ cũng sẽ vì con gái mà lòng như lửa đốt.
Anh không tài nào nói ra tình huống của Hoắc Tây.
Anh nghĩ Hoắc Minh cũng biết chuyện, chỉ là muốn anh bày tỏ lập trường, chẳng hạn như nói từ nay về sau anh sẽ không còn quan hệ gì với nhà họ Hoắc nữa, kết quả như vậy là quá nhẹ đối với anh. Trương Sùng Quang chỉ mới nhớ lại lúc Hoắc Tây nằm trong vũng máu, ngay cả bản thân anh cũng không thể tha thứ cho chính mình.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở.
Thật lâu sau, Trương Sùng Quang nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt Hoắc Minh. Trong lòng anh biết ngay cả tư cách quỳ gối ở nơi này cũng không có, Hoắc Tây là hòn ngọc quý trên tay Hoắc Minh, nhưng lại bị anh giày vò đến mức tự sát.