Trong phòng bệnh màu trắng, máu đỏ tươi theo ống truyền không ngừng chảy vào cơ thể Hoắc Tây.
Sau khi truyền hai túi máu, sắc mặt cô vẫn tái nhợt.
Cửa phòng bệnh mở ra, Trương Sùng Quang bước vào, Miên Miên nằm bên giường quay người lại, thấp giọng gọi bố, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy sợ hãi.
Trương Sùng Quang ôm lấy con gái, giọng khàn đặc: “Mẹ sẽ không sao đáu”.
Có sự bảo đảm của bố Miên Miên mới yên tâm hơn một chút, quay đầu tiếp tục nhìn Hoắc Tây chăm chú, như thế sợ bỏ lỡ điều gì.
Trương Sùng Quang trong lòng đau đớn, anh hỏi bác sĩ bên cạnh: “Vợ tôi bao lâu nữa mới tỉnh lại?”
Bác sĩ do dự một lát rồi nói: “Còn tùy vào ý chí của bệnh nhân và việc người đó có chịu tỉnh lại hay không. Ngoài ra, Trương tiên sinh, nếu tình hình không ổn, chúng tôi sẽ phải cân nhắc thực hiện việc phá thai, vì vậy anh nên chuấn bị tinh thần”.