Từ khi mang thai, Hoắc Tây ăn rất ít.
Cô không bị ốm nghén, chỉ là không muốn ăn, nhưng Trương Sùng Quang luôn tìm mọi cách để cô ăn một ít.
Nói xong, anh đứng dậy muốn kéo cô dậy, nhưng tay anh đột nhiên bị cô giữ lại. Anh không thể tin được sự đụng chạm mềm mại đó, cơ thể Trương Sùng Quang hơi cứng đờ, một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi quay lại nhìn cô ấy.
Lúc anh mở miệng, giọng nói đã khàn khàn “Hoắc Tây?”
Đã rất lâu rồi cô chưa chạm vào anh, lúc đó khóe mắt Trương Sùng Quang ươn ướt.
Hoắc Tây không buông anh ra.
Cô thậm chí còn siết chặt tay hơn, sự tiếp xúc giữa da thịt khiến người ta cảm thấy như bị thôi miên, như thế quay ngược thời gian vậy… Tiếng sủa của Tiểu Quang ở tầng dưới khiến hai người trở lại hiện thực.
Hoắc Tây ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ giọng nói: “Trương Sùng Quang, anh có thể sử dụng con cái đế giữ chân tôi một hai năm, nhưng sao có thế nhốt tôi cả đời? Trong lòng anh biết rõ tôi sẽ luôn tìm cách rời xa anh phải không?”