Sau khi Miên Miên ăn sáng xong, cô đưa con gái lên lầu và đích thân dạy cô bé làm bài tập về nhà.
Trương Sùng Quang gọi cô lại: “Hoắc Tây, chúng ta nói chuyện đi”.
Anh ra hiệu cho Miên Miên lên lầu trước, cô bé nhìn anh với vẻ mặt bất đắc dĩ. Thấy vậy, nét mặt anh cũng trở nên dịu dàng hơn: “Nghe lời đi, bố có chuyện muốn bàn với mẹ”.
Miên Miên do dự một lúc trước khi từ từ di chuyển lên lầu.
Khi Miên Miên đã lên lầu, Trương Sùng Quang nhìn Hoắc Tây và nói: ‘Vi sức khỏe thể chất và tinh thần của Miên Miên, Hoắc Tây, anh nghĩ chúng ta cũng nên chung sống hòa bình”.
Hoắc Tây cảm thấy nực cười: “Giờ anh nói lời này có phải đã muộn rồi không? Từ khi anh chọn bao nuôi Tống Vận, anh đã không quan tâm đến sức khoẻ thể chất và tinh thần của bọn trẻ ròi. Anh có biết Miên Miên khi bị Tống Vận trói lại đã sợ hãi đến thế nào không? Anh có biết rằng con bé thường xuyên gặp ác mộng không? Nếu anh thực sự quan tâm đến sức khỏe thể chất và tinh thần của Miên Miên, anh nên đế chúng tôi quay về, thay vì giữ chúng tôi ở đây để thỏa mãn những ham muốn vô tận của anh”.