Hoắc Tây nuốt viên thuốc, trong cổ họng cảm giác có dị vật khỏ khốc, rất khó chịu.
Cô từ từ ngồi xuống ghế sofa.
Những ngón tay mảnh khảnh của cô chậm rãi nắm chặt lọ thuốc… Trong lòng cô chợt có cảm giác bi thương, hôm nay cô và Trương Sùng Quang đã đi đến giới hạn này.
Hoắc Tây cất thuốc đi, cô ăn sáng rồi đi xuống lầu gặp Miên Miên.
Khi bước đến cầu thang, tình cờ gặp một người đàn ông trông như bác sĩ đang đi lên lầu dưới sự hướng dẫn của người giúp việc, có lẽ anh ta tới tìm Trương Sùng Quang.
Hoắc Tây khựng lại, Trương Sùng Quang bị bệnh?
Tất nhiên là cô ấy không quan tâm chuyện gì xảy ra với anh.