Trương Sùng Quang đuổi người giúp việc đi, còn mình thì quay về phòng ngủ. Anh cho rằng Hoắc Tây sẽ bình tĩnh giống như trước đây, mặc áo tắm ngồi trong phòng ngủ, yên tĩnh đọc sách.
Trên thực tế, những lúc anh không ép buộc cô, cô đều rất yên tĩnh.
Cô sẽ không làm ầm ĩ lên.
Cô cực kì thông minh. Cô biết rằng mình làm trái ý anh, sẽ chỉ chọc giận anh.
Trương Sùng Quang đóng cửa lại, đi qua ngồi đối diện với cô, nói: “Anh mới vừa thấy người giúp việc xuống lầu, đồ ăn vẫn còn nhiều, em không ăn bao nhiêu cả. Hoắc Tây, cơ thể gầy yếu rất khó mang thai, mà dù có mang thai cũng không giữ được.”
Hoắc Tây tùy tiện lật sách, lạnh nhạt nói: “Tôi không muốn có con với anh. Trương Sùng Quang, tôi đã nói rồi, anh muốn có con, sẽ có rất nhiều phụ nữ sinh con cho anh. Anh muốn trắng muốn đen… muốn hoa cũng được.”
Trương Sùng Quang lấy hộp thuốc lá trên bàn trà xuống, nhưng mà anh nghĩ nghĩ rồi buông.
Anh chuẩn bị cai thuốc lá.
Cuối cùng, anh ngước mắt lên nhìn Hoắc Tây, cười khẽ: “Trắng, đen… hoa, em tìm heo mẹ cho anh đấy hả?”
“Cầm thú phối với súc sinh, đúng là tuyệt phối!”