Miên Miên lắc đầu: “Không đau, nhưng mà cứ nằm mơ mãi thôi!”
Miên Miên nước mắt lưng tròng: “Con mơ thấy mẹ ôm con, mơ thấy mẹ cầu xin dì kia thả con, mẹ nói mẹ sẵn lòng ở lại… Cha ơi, có phải là cha thích dì kia mới không cần mẹ hay không?”
Trương Sùng Quang nhìn cô con gái nhỏ của mình.
Miên Miên càng lớn càng giống Hoắc Tây, cực kì giống Hoắc Tây.
Anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại: “Không phải, cha không thích dì kia, cha chỉ thích mẹ thôi.”
Miên Miên khóc: “Vậy vì sao cha muốn ở bên người khác chứ?”
Trương Sùng Quang không biết phải trả lời thế nào.
Anh dỗ Miên Miên ngủ rồi mới trở về phòng ngủ chính.
Trong phòng, Hoắc Tây ăn không vô, chỉ ăn một ít rồi thôi.
Lúc người giúp việc lên lầu dọn dẹp, Hoắc Tây gọi cô ta lại, đặt một chiếc đồng hồ đính kim cương vào trong tay người giúp việc, nhẹ giọng nói: “Mua cho tôi một hộp thuốc, thứ này sẽ là của cô, tôi sẽ không nói cho ông chủ biết.”