Hoắc Tây cười lạnh: “Tôi tưởng mới vừa rồi, bất cứ người đàn ông nào ở đây, hiệu quả cũng giống nhau cả thòi.”
Lời này của cô chọc giận anh.
Anh bóp cằm cô, muốn hôn môi với cô, cô lại không chịu.
Cô đẩy mạnh anh ra, cười lạnh nói: “Trương Sùng Quang, cho tới tận bây giờ rồi, anh còn cho rằng tôi sẽ gương vỡ lại lành với anh hả?”
Anh nói đúng vậy. Anh nói rằng anh nghĩ như vậy.
Anh nói: “Chúng ta từng có quá khứ tốt đẹp,
đương nhiên là phải ở bên nhau rồi. Tống Vận đã không còn tồn tại, sau này sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta nữa. Hoắc Tây, anh sẽ nghĩ cách chữa khỏi lỗ tai cho Miên Miên.”
Hoắc Tây hoảng hốt hỏi ngược lại: “Lỗ tai có thế chữa khỏi, còn trái tim thì sao? Trương Sùng Quang, anh nói cho tôi biết có thể chữa khỏi trái tim đã chết không?”