Dưới ánh trăng, Trương Sùng Quang cười nhạt.
Anh nói: “Anh vốn định cho em thời gian đế thích ứng. Nhưng bây giờ anh nghĩ là không cần thiết… Hoắc Tây, từ hôm nay trở đi, chúng ta khôi phục quan hệ vợ chồng.
Khôi phục quan hệ vợ chồng?
Thấy ánh mắt của cô, Trương Sùng Quang lại cười. Anh khom lưng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, nói trắng ra lại lộ liễu: “Khôi phục quan hệ vợ chồng chính là bắt đầu từ đêm nay, chúng ta sẽ ngủ chung và chia sẻ thân thể của đổi phương, nói thẳng ra chính là làm tình.”
Hoắc Tây lạnh giọng nói: “Tiếc là tôi không muốn.”
Con ngươi Trương Sùng Quang co rút lại. Sau đó, anh không chút để ý mà nói: “Anh muốn là được.”
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng miết khuôn mặt non mịn của cô.
Anh nói ra những lời cực kì khó nghe: “Em không biết nhiều đêm qua, mỗi khi em ngủ bên cạnh anh, anh muốn cởi đồ của em ra, thỏa thích chiếm hữu em thế nào đâu. Có điều cứ nghĩ đến em sẽ phản cảm thì anh lại nhịn… Bây giờ không cần phải nhịn nữa. Bởi vì anh có làm bao nhiêu thì em cũng sẽ không cảm động, cũng sẽ không tha cho cho anh.”