Trương Sùng Quang nói xong liền buông cô ra, lùi ra sau một bước, khoảng cách đủ để đánh giá lẩn nhau trong gương.
Rõ ràng là mới vừa thân mật dữ dội, nhưng lúc này bọn họ lại không thấy một chút động tình còn sót lại nào, mà chỉ có đánh giá lẫn nhau.
Trương Sùng Quang đột nhiên cười khẽ, đặt tay lên vai cô, nói: “Đi thôi, bà Trương!”
Bọn họ ly hôn lâu rồi, tất nhiên là anh cũng lâu rồi chưa gọi cô như vậy.
Lần này anh gọi có chút đột ngột.
Hoắc Tây từ từ đứng dậy, bàn tay trên vai trượt xuống, ngay sau đó anh đưa tay về phía cô… Ánh hoàng hôn xuyên qua tấm kính chiếu lên người bọn họ, xinh đẹp giống như một vầng sáng lưu li.
Hoắc Tây cảm thấy chói mắt.
Cô rũ mắt, nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay anh. Trương Sùng Quang nắm chặt tay cô.
Ngày 11 tháng 11 ở nước ngoài có rất nhiều người ra ngoài chơi, không giống như ngày hội mua sắm ở trong nước.