Trương Sùng Quang vừa nói vừa vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của cô: “Hoắc Tây, anh đã nói với Miên Miên là cha mẹ làm hòa rồi, sau này sẽ sinh sổng bên nhau. Em cũng không muốn để cho Miên Miên biết chân tướng mà, đúng không?”
Hoắc Tây nói với vẻ mặt lạnh băng: “Anh đúng là đê tiện!”
Trương Sùng Quang không chút để ý cười cười, chỉ là ý cười lại mang vẻ cô đơn: “Đúng vậy, anh là đồ đê tiện. Có điều Hoắc Tây… từ đầu đến cuối anh đều yêu em. Chỉ cần em cho anh cơ hội là chúng ta sẽ giống như trước đây vậy.”
Hoắc Tây rũ mắt cười nhạt.
Giống như trước đây? Bọn họ có thế giống như trước đây được sao?
Cô bị lệch múi giờ, không muốn ăn cơm. Trương Sùng Quang cũng không ép cô… Chờ đến khi Miên Miên chơi mệt mỏi, anh ôm cô bé lên lầu, đổ nước tắm và đi lấy quân áo cho cô bé, có thế thấy được là cô bé rất vui vẻ.