Bầu không khí đông lại.
Trong không gian to rộng, chỉ có tiếng thở dốc của bọn họ, vì không động tình nên có vẻ áp lực lại nặng nề.
Không biết từ khi nào, anh làm chuyện vợ chồng với cô, không phải là vì động tình, mà là vì muốn chứng minh cô vẫn còn thuộc về anh, muốn chứng minh bọn họ vẫn còn ở bên nhau, muốn chứng minh bọn họ vẫn có tương lai.
Lời nói của Hoắc Tây giống như nước đá dội anh từ đầu đến chân.
Tất cả sự nhiệt tình mới vừa rồi hoàn toàn tan mất. Nhưng mà anh vẫn không cam lòng… Anh vội vàng hôn cô, chiếm hữu cô, muốn gợi lên sự nhiệt tình ngày xưa của cô.
“Hoắc Tây, anh chưa từng xảy ra quan hệ với cô ta.”
Anh nâng cả người cô, vùi mặt bên gáy cô, giọng nói quyến rũ khàn khàn: “Hoắc Tây, em còn nhớ hay không, trước đây chúng ta cũng rất sung sướng!”