Hoắc Tây đã gầy đi rất nhiều, trời đang mùa thu, cảnh vật trông càng có vẻ tiêu điều.
Cô ngấng đầu lên nhìn ráng chiều phía chân trời, khép chặt chiếc áo gió màu xanh thẩm đang mặc rồi cất bước đi vào.
Cô tưởng cô sẽ trông thấy một người phụ nữ đầu bù tóc rối.
Cô nghĩ, chắc hẳn Trương Sùng Quang sẽ nhốt cô ta lại làm cô ta phát điên.
Nhưng khi Hoắc Tây trông thấy Tống Vận co quắp trên mặt đất như người tàn tật, cái hình ảnh đập vào thị giác đó ghê tởm đến mức cô phải che miệng ngay lập tức, cô còn không có can đảm nhìn lần hai cơ.