Sau khi Tạ Quân đi, người giúp việc của nhà họ Hoắc mang bữa sáng tới, họ bảo sáng nay Hoắc Minh và ôn Noãn có chút việc, chiều họ mới tới, dặn Hoắc Tây chú ý nghỉ ngơi.
Hoắc Tây dẫn Miên Miên ra ăn sáng.
Trên thực tế cô cũng là người sống sót sau tai nạn, nghĩ lại cô cũng thấy sợ, nhưng cô là một người mẹ… Miên Miên còn sợ hơn, cô phải trấn an cảm xúc của Miên Miên, để con bé phối hợp trị liệu.
Miên Miên được bác sĩ đưa đi, Hoắc Tây không đi theo.
Cò đóng cửa lại, trông thấy Trương Sùng
Quang đang thu dọn bữa sáng mà bọn họ ăn còn thừa… Thậm chí anh nhịn cả đêm đến giờ vẫn chưa ăn sáng, anh cũng mệt nhọc chứ?
Hoắc Tây nhẹ giọng nói: “Anh đi đi! Sau này anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Trương Sùng Quang nhíu mày: “Nhưng Miên Miên cần anh, Hoắc Tây, anh biết em hận anh, nhưng tình huống hiện giờ…”