Trương Sùng Quang lạnh nhạt nói: “Tôi có phải đàn ông hay không, không cần cô lo, cô nên lo cho chính cô!”
Tống Vận cười khẩy: “Có giỏi thì anh tống tôi vào tù đi!”
“Thế thì hời cho cô quá!”
Trương Sùng Quang hút một hơi thuốc, đánh giá xung quanh: “Cô có biết chỗ này ban đầu là nơi nào không? Trước khi bỏ hoang, nó là một bệnh viện tâm thần, chuyên nhốt loại người tinh thần không bình thường, theo như tôi được biết những người bị nhốt ở đây đều không sống quá 35 tuổi, chấc là vì thời gian dài không được ăn no, hoặc là ăn bậy thuốc nên chết, tóm lại trước khi chết đều rất thảm.”
Sắc mặt Tống Vận tái nhợt.
Cơ thế trắng như tuyết của cô ta run rẩy: “Trương Sùng Quang, anh không thể đối xử với tôi như vậy.”
“Không thể ư? Tại sao không thể?”
Trương Sùng Quang hời hợt nói, sau đó hút hết điếu thuốc kia anh liền ấn nó trên cánh tay cô ta, một mùi thịt cháy bay ra, Tống Vận hét thảm một tiếng.
Còn Trương Sùng Quang, vẻ mặt anh không có tí dao động nào.
Giọng nói của anh rất dịu dàng rất khe khẽ: “Là ai bảo cô có thể làm tổn thương con gái tôi, là ai bảo cô, có thể đối xử với Hoắc Tây như thế? Tôi cho cô đi, cô lại cứ đòi đi làm hại bọn họ… tôi sẽ không cho cô đi tù, tôi sẽ để cô ở lại nơi không người biết này, để cô thối rữa từng chút từng chút đến chết, từng chút từng chút nhìn da thịt mình biến đen, trở nên nát, thậm chí là thối rữa!”