Hoắc Tây ôm chặt Miên Miên, cô muốn đưa Miên Miên đi, nhưng cơ thể cô quá yếu… cô ngã quỵ luôn.
“Hoắc Tây… Hoắc Tây…”
“Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
Trong phòng bệnh, Hoắc Tây hôn mê suốt, bác sĩ nói rằng tinh thần và thế xác cô gần như kiệt quệ.
Tiếu Trương Duệ vẫn luôn ngồi bên cạnh trông mẹ, cậu bé ghé vào bên giường, khuôn mặt nhỏ xinh xắn nhăn lại. Từ khi xảy ra chuyện đến bây giờ, cậu chưa nói với Trương Sùng Quang một câu nào.
Miên Miên tựa trong lòng ôn Noãn.
Trương Sùng Quang đã rút 500 đơn vị máu cho Hoắc Tây, lúc này anh tái nhợt mặt đứng trong phòng bệnh.
Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, anh nguyện bỏ ra cả mạng sống đế bù đắp cho Hoắc Tây.
Nhưng trên đời này không có nếu như.
Hoắc Minh gọi Trương Sùng Quang ra ngoài, đã 36 giờ trôi qua kế từ khi sự việc xảy ra, đây là lần đầu tiên ông nói chuyện với Trương Sùng Quang, trong gian hút thuốc nhỏ hẹp ở bệnh viện, Hoắc Minh vào thẳng vấn đề: “Người phụ nữ kia đâu?”