Lúc đó cô đưa Miên Miên trốn trong hầm an
toàn, Miên Miên được cô ôm chặt, chắc là không sao.
Cô hỏi xong, Hoắc Minh và ôn Noãn đều im lặng một lúc.
Trái tim Hoắc Tây trầm xuống, cô túm lấy cánh tay Hoắc Minh rồi vội vàng hỏi: “Bố, Miên Miên đâu ạ!”
Hoắc Minh biết không giấu được cò.
Ông khẽ nói, vẻ mặt ông ở giây phút đó khiến ông trông già đi mười tuối, ông nói: “Miên Miên đang nằm ở phòng bệnh bên cạnh, nhưng lúc đó tiếng nố lớn… thính lực ở một tai của Miên Miên chịu tốn thương, có khả năng không thể phục hồi lại như cũ.”
Hoắc Tây ngây người.
Một tai của Miên Miên không nghe được nữa… sao lại như vậy?
Cô xốc chăn lên xuống giường, giày cũng không kịp xỏ đã chạy ra ngoài, trên người có vết thương cộng với thời gian dài bắp thịt chưa hoạt động, vừa xuống giường cô suýt thì ngã, đi đường liêu xiêu lảo đảo.