“Tôi không tới đâu! Tống Vận… cô muốn tôi cho người áp tải cô rời khỏi đây sao?”
Tống Vận bỗng bật cười, giọng cô ta the thé, đợi cô ta cười đủ cô ta nói tiếp: “Tôi biết ngay là anh sẽ không gặp tôi! Nhưng Trương Sùng Quang, tôi đưa tâm can bảo bối nhỏ quan trọng nhất của anh đi, e là anh buộc phải tới gặp tôi một lần nhỉ!… Nào, cục cưng, mau gọi bố đi… Trương Sùng Quang anh nghe thấy rồi chứ, đây là đứa con gái cưng mà Hoắc Tây sinh cho anh, nếu lát nữa khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại này mà bị lửa đốt rồi cô bé bị đốt thành một cục than đen xì thì sao đây, anh bảo liệu Hoắc Tây có điên luôn không?”
Lòng Trương Sùng Quang trầm xuống: “Tống Vận, cô đừng có mà làm chuyện điên rồ!”
Tống Vận im lặng, sau đó cô ta cười duyên nói: “Sao thế… anh sợ hãi anh hối hận rồi à? Tôi nói cho anh biết… muộn rồi! Trương Sùng Quang anh chọc điên tôi rồi, trước kia anh cũng từng đối xử với tôi như trân bảo, rõ ràng chúng ta đã vui vẻ như thế, nhưng anh bảo không cần là vứt tôi luôn,