Trương Sùng Quang tránh được.
Anh đấy cô ta ra rồi đi vào ngồi xuống sô pha, hai tay chống lên đầu gối, đòi mắt đen nhánh nhìn cô ta chằm chằm.
Tống Vận chậm rãi đóng cửa lại.
Cò ta đưa tay ra vuốt ve cái váy trên người, miễn cưỡng mỉm cười: “Cuối cùng anh đã chịu tới! Hoắc Tây nói với anh à?”
Trương Sùng Quang lấy trong túi ra một bao thuốc, lúc sắp châm lửa thì ánh mắt anh lại liếc thấy một cái áo khoác nam tính ở bên cạnh, tròng rất quen mắt, rõ ràng là cái áo anh để lại đây.
Tống Vận nhìn theo ánh mắt anh, sau đó cô ta cười.
Cô ta đùa cợt: “Em biết anh nghĩ gì, chẳng qua anh muốn đá em triệt đế rồi theo đuối lại cô ta, anh muốn hòa thuận với cô ta! Nhưng Trương Sùng Quang, anh đã tới chỗ em bao nhiêu lần, chúng ta đã cùng ra ngoài chơi bao nhiêu lần, em nghĩ trong lòng cô ta rõ rành rành, hai tháng trời… những chuyện mà đàn ông và phụ nữ nên làm và không nên làm, có phải đều làm hết rồi không? Anh tưởng anh giữ được điểm mấu chốt cuối