Trương Sùng Quang họp xong về văn phòng, anh ngồi sau bàn làm việc lật xem một văn kiện, đó là tài liệu về một công ty mới đăng ký ở nước ngoài.
Đúng, anh cũng chuẩn bị ra nước ngoài.
Hoắc Tây muốn đi, anh không lay chuyển được cô, vậy thì anh sẽ cùng cô ra nước ngoài.
Trương Sùng Quang đang xem, điện thoại trên bàn làm việc reo lên, thấy sổ lạ anh suy nghĩ xong bắt máy, đầu dây bên kia im lặng một lúc mới nói: “Trương Sùng Quang, chúng ta gặp mặt đi!”
Là Tống Vận.
Trương Sùng Quang nhíu mày, anh khó chịu nói: “Tôi sẽ không gặp cô! Sau này đừng gọi điện cho tôi nữa, đoạn kia của chúng ta coi như là quá khứ đi.”
Tổng Vận trở nên kích động: “Trương Sùng Quang, dựa vào đâu mà anh bảo qua là qua, thế tôi thì sao… Tinh cảm mà tôi bỏ ra là cái gì? Người nhà tôi đều biết tôi có bạn trai, và sẽ kết hôn.”