Trương Sùng Quang nhìn khóe mắt cô ướt nhòe, trái tim đau đớn không ngơi.
Anh giơ tay lên định lau nước mắt cho cô, nhưng Hoắc Tây phản ứng rất lớn, cô hất tay anh ra luôn, cô thì thào: “Đừng chạm vào tôi… Trương Sùng Quang, đừng chạm vào tôi!”
Bởi vì quá ghê tởm!
Ánh đèn phòng vệ sinh sáng trưng, hai bên nhìn nhau.
Trong mắt Trương Sùng Quang vẫn có quyến luyến, nhưng Hoắc Tây đã quyết định buông hết tất cả… sau một lúc dài im lặng cô thấp giọng nói: “Đúng, tôi muốn đưa Miên Miên và Duệ Duệ ra nước ngoài, nhưng không phải là đi cùng Tạ Quân. Trương Sùng Quang, nếu anh để ý điếm này thì tôi đã nói cho anh biết rồi đấy, bây giờ… anh biến khỏi tầm mắt tôi được rồi chứ?”
Cô nói xong, nhẹ nhàng kéo chiếc váy ngủ tơ tằm lên.
Thật sự không thể chịu nối.