Đêm khuya.
Chị Ngô lo lắng lấy cớ gọi bữa tói gõ cửa: “Ông chủ, hay là tôi đặt đồ ăn…”
Chưa kịp nói xong thì chị ấy chợt sững người rồi chạy nhanh tới.
“Ôi trời, chảy nhiều máu quá!”
“Mau ra ngoài, tôi mang hộp y tế cho ông chủ.”
Trương Sùng Quang im lặng ngồi trên ghế sofa trong phòng khách. Khi chị Ngô đi lấy hộp thuốc, theo thói quen, anh móc một điếu thuốc, vừa định châm lửa thì chị Ngô giựt lại, bẻ nó làm đôi..
“Không muốn sống nữa mà! Vừa từ bệnh viện về đấy.” Chị Ngô hét lên.
Trương Sùng Quang tựa lưng lên ghế sofa, chị Ngô vừa thoa thuốc vừa nhỏ thuốc nhỏ mắt cho anh: “Cậu nói xem, bên người cậu mà không có phụ nữ thì sao mà được? Mợ xuất thân từ một gia đình danh giá, mọi mặt đều kén chọn, phụ nữ bên ngoài dù có tươi trẻ đến đâu cũng không bằng mợ!”