Hoắc Tây không nấn ná, dứt khoát đi lên lầu, mở cửa phòng ngủ chính, nơi đây vẫn như cũ, ngay cả ảnh cưới của cô và Trương Sùng Quang vẫn còn treo trên đầu giường.
Cô không muốn nhìn thêm nữa, nhanh chóng bước vào phòng thay đồ.
Cô không mang theo đồ trang sức hay quần áo gì mà chỉ lấy giấy tờ chứng minh của mình và các con trong tủ bảo hiểm, đặc biệt là hộ chiếu rồi cho vào túi xách.
Hoắc Tây cầm đồ rời đi, nhưng khi đi ngang qua chiếc giường lớn, cô nhìn thấy ngọc lưu ly trên tủ đầu giường.
Cô dừng bước.
Ngầm nghĩ một chút, cô bước tới cầm nó lên, dùng ngón tay mảnh dẻ trắng nõn nhẹ nhàng xoay vài vòng, rồi mỉm cười tự giễu.
Lúc đó, cô để tâm nhưng bây giờ lại cảm thấy thật mỉa mai.
Hoắc Tây đặt ngọc lưu ly về chỗ cũ, xoay người rời đi, nhưng cô chưa kịp quay người thì đã bị đôi tay khỏe mạnh ôm chặt…