Trương Sùng Quang tham lam nhìn cô.
Cô trông rất tốt, tốt hơn nhiều so với trước đây, trong ánh mắt của cô gần như không tìm thấy một chút buồn bã nào của trước đây, như thể việc một người đàn ông tên Trương Sùng Quang từng tổn thương cô chưa từng tồn tại.
Trương Sùng Quang không khỏi vuổt ve chiếc nhẫn cưới.
Hoắc Tây đi thẳng vào phòng, tự vào phòng đồ uống pha cà phê cho mình. Cô không hỏi anh có muốn uống không, vì giữa họ không còn cần đến sự lịch sự này nữa.
Giữa tiếng máy pha cà phê quay, giọng nói khàn khàn của Trương Sùng Quang vang lên.
“Lúc ly hôn em không muốn thứ gì cả!”