Mắt Trương Sùng Quang nóng lên, anh cúi đầu ký tên.
Sau khi ký xong, họ nhanh chóng nhận được hai tờ giấy chứng nhận ly hôn, họ không còn là vợ chồng nữa…
Hoắc Tây rời đi, không nói thêm gì.
“Hoắc Tây!”
Trương Sùng Quang vô thức muốn nắm tay cô, nhưng anh lập tức nhớ ra họ không còn là vợ chồng nữa. Cô cũng thấy chán ghét anh lắm rồi. Anh hạ tay xuống một cách gượng gạo, nhìn bóng lưng cô, khẽ nói: “Bất kế em tin không, anh không hề yêu người khác, trong tim anh vẫn chỉ có em.”
Hoắc Tây không trả lời anh.
Kế từ tối qua, sau khi anh thốt những câu đó, cô đã thấy nói nhiều với anh cũng chỉ phí công.
Trương Sùng Quang vô cùng hụt hẫng, Lục u chế giễu: “Ly hôn là hời cho anh rồi còn gì! Tôi nghĩ đúng ra phải cho thứ đó của anh nát bét, cùng bốc mùi với người phụ nữ ngoài kia.”