Vợ chồng Lục Khiêm bàn bạc với nhau một lát rồi đồng ý.
Trước khi rời đi, Lục Khiêm nhẹ nhàng chạm vào tóc Hoắc Tây nói: “Có cô chú ở đây rồi!”
Hoắc Tây nhẹ nhàng cười nói: “Cháu thực sự không sao”.
Sau khi Lục Khiêm và Minh châu rời đi trước, Lục u đỡ Hoắc Tây đi về phía phòng bệnh, vừa đi vừa nhỏ giọng mắng: “Chân chị bị thương nặng như vậy, thế mà còn muốn làm việc!”
Hoắc Tây đang định nói gì đó, nhưng ánh mắt lại dừng lại.
Bên kia hành lang bệnh viện là Trương Sùng Quang, bên cạnh anh là Tống Vận.
Lời anh nói là thật lòng, từ nay về sau bọn họ không còn liên quan gì đến nhau nữa. Dù anh ở cùng Tống Vận hay Trương Vận, mọi chuyện đều không liên quan gì đến cô.
“Sao vậy?”
Giọng nói của Tạ Quân vang lên bên tai, anh ta vừa ra khỏi văn phòng, tình cờ đụng phải người đổi diện.
Không khỏi có chút choáng váng.
Trương Sùng Quang đêm qua uống rượu quá nhiều, bị viêm dạ dày cấp tính, lúc đó Tổng Vận chạy tới chăm sóc anh, anh muốn đẩy cô ta ra
nhưng lại nghĩ đến lời mình nói với Hoắc Tây. Dù là trả thù Hoắc Tây cũng được, cần ai đó ở bên cạnh cũng được, dù sao thì anh cũng không từ chối sự xuất hiện của Tống Vận.