Hoắc Tây nhìn thấy là anh ta, nhấc giày cao gót lên nói: “Đi thế này còn khó hơn”.
Tạ Quân hỏi người trong quán bar, đoán được Trương Sùng Quang đã đưa người đi, và bọn họ lại cãi nhau.
Anh ta dắt xe đạp tới, chỉ vào ghế sau: “Lên xe đi! Anh đưa em đến bệnh viện. Hơn nữa… em phải nhập viện”.
Hoắc Tây không còn là cô gái nối loạn nữa.
Cô lặng lẽ ngồi ở yên sau xe đạp của Tạ Quân. Một lúc sau, bầu trời đêm bắt đầu đổ cơn mưa phùn, Tạ Quân bằng cách nào đó đã lấy ra một chiếc ô và đưa cho cô: “Đã chuẩn bị sẵn sàng rồi!”
Những cơn mưa phùn dai dẳng, âm thầm làm ẩm vạn vật.
Tạ Quân nghe thấy tiếng thở khó nhọc ở phía sau, im lặng một lúc rồi hỏi: “Chắc hẳn em rất yêu anh ta phải không?”
Hoắc Tây nhìn lên bầu trời đêm và khẽ chớp mắt.
Cô không trả lời câu hỏi của Tạ Quân…