Trương Sùng Quang ngồi dậy, sững lại.
Một lúc sau anh hỏi: “Nếu tôi đi, liệu cô ấy có không đi nữa không?”
Thư ký Tần lắc đầu: “Có lẽ là không! Luật sư Hoắc luôn phân biệt rõ ràng việc công và việc tư. Cô ấy sẽ không làm như vậy bởi vì…”
Trương Sùng Quang ngắt lời cô ấy.
Anh cay đắng nói: “Cô ấy không phải là vì công tư phân minh, cô ấy chỉ là không quan đến vậy, cũng không quan tâm đến việc có gặp tôi hay không… Ánh mắt cô ấy nhìn tôi bây giờ còn tệ hơn cả một người xa lạ”.
Thư ký Tân không thế nói quá nhiều về chuyện vợ chồng họ.
Trương Sùng Quang lái xe ra ngoài vào buổi tối.
Không ngờ, anh lại gặp con gái của cố Vân Phàm và Lý Tư Ỷ… Lý Tư Ỷ đang dắt cô bé đi dạo trong trung tâm thương mại, trên tay cô bé ôm một con vịt nhỏ màu vàng mà cô bé rõ ràng rất thích.
Cô bé tên cổ Tư Kỳ trông khá lạnh lùng và kiêu ngạo.
Nhưng cô bé rất bám Lý Tư Ỷ, luôn nhìn Lý Tư Ỷ bằng ánh mắt ngây thơ vô sổ tội, còn đòi được dắt tay, thi thoảng còn đòi ôm.