Trong phiên tòa thứ hai, Trương Sùng Quang cuối cùng cũng gặp Hoắc Tây.
Anh không còn hy vọng gì nữa, nhưng khi xe anh lái đến cống tòa án, bóng dáng quen thuộc bước ra từ chiếc BMW màu trắng đối diện chính là người vợ mà anh đã lâu không gặp.
Một thời gian không gặp, Hoắc Tây rõ ràng đã gầy đi.
Cô cũng nhìn thấy Trương Sùng Quang khi đóng cửa xe, nhưng khi anh muốn xuống xe nói chuyện với cô, cô bước vào cổng tòa án trước, chỉ đế lại một bóng lưng.
Trương Sùng Quang đuối theo cô: “Hoắc Tây!”
Cô đứng lại, bước chân của anh cũng từ từ chậm lại như sợ làm cô giật mình. Khi chỉ còn cách anh một bước, anh muốn nói chuyện với cô, muốn nói nhiều lắm nhưng lại không thốt ra được lời nào.
Anh chỉ thì thầm với cô: “Hoắc Tây”
Hoắc Tây không quay đầu lại: “Chúng ta hãy nói chuyện ở phiên tòa!”
Trương Sùng Quang trong lòng đau xót, lúc anh định nói tiếp thì Hoắc Tây đã đi mất.