Tổng Vận run rấy cầm lấy mười triệu.
Cô ta cảm thấy nhục nhã, thứ cô ta muốn là hơn mười triệu rất nhiều… Giây tiếp theo, cô ta xé tờ séc thành từng mảnh, bướng bỉnh nhìn anh: “Em biết anh coi thường em, anh sẽ thấy buồn cười khi em nói những lời này, nhưng em thực sự thích anh và muốn ở bên anh”.
Tống Vận nói xong liền rời đi không thèm ngoảnh lại.
Trương Sùng Quang nhìn bóng lưng cô ta như có điều suy nghĩ.
Tiểu Lưu lại lên xe, anh ta cũng đã nghe nói về chuyện bê bối của ông chủ, không khỏi nói: “Loại phụ nữ này, không thể tin lời cô ta nói được. Nếu giám đốc ở vị trí của tôi, cô ta đã sớm tìm cái mỏ mới từ lâu rồi chứ làm gì còn ở đây mà khóc lóc!”
Trương Sùng Quang dựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Trong thâm tâm anh biết vấn đề lớn nhất giữa anh và Hoắc Tây là anh chứ không phải Tống Vận.