Hoắc Minh cười lạnh một tiếng, thái độ không còn hiền hòa với anh nữa: “Tôi không chịu nổi việc giám đốc Trương gọi tôi là bố! Người ta nói, một người phụ nữ tốt sẽ không thể lấy hai chồng. Tương tự, Trương tiên sinh, cậu không thế nhận hai người bổ… Tôi đã cho người nghe ngóng rồi, cô Tống Vận đó cũng có cha mẹ, ông bà nội ngoại đều đủ cả. Không phải cậu bị thiếu hơi ấm sao, cả nhà họ sẽ giúp cậu ấm áp trở lại đấy, có khi còn hơn cả mười miếng dán giữ nhiệt ấy chứ”.
Miệng lưỡi của Hoắc Minh, Trương Sùng Quang không cách nào đáp trả.
Anh cười khố: “Bổ, con không có ý đó”.
Hoắc Minh lại cười lạnh: “ôm rồi gặm rồi mà không phải ý đó thì là ý gì? Trương Sùng Quang, khi làm ra những việc này cậu còn nhớ Hoắc Tây là vợ hợp pháp của cậu không? Miên Miên và Duệ Duệ đều sùng bái cậu không? Giờ thì tốt rồi, giờ ai cũng biết chuyện của cậu và cô Tống Vận đó rồi. Cậu nói xem bọn trẻ biết giấu mặt đi đâu?”