Trong phòng khách rộng lớn, ám thanh duy nhất là tiếng thở hắt ra của Trương Sùng Quang.
Dần dần nhịp thở của anh càng trở nên gấp gáp!
Anh nửa dựa vào ghế sofa, không ngừng nhìn quanh, không biết mình đang làm gì, muốn làm gì, chỉ cảm thấy như có một tảng đá lớn đang đè lên trái tim mình.
Nó nặng đến mức anh không thể thở được.
Anh bật dậy, đi tới đi lui trong phòng khách, cảm giác như mình đã đánh mất thứ gì đó, nhưng tìm đi tìm lại cũng không tìm thấy…
Đến tối, Trương Sùng Quang lái xe về.
Biệt thự yên tĩnh, anh xuống xe ngẩng đầu nhìn, thấy đèn không sáng.
Đi vào phòng khách, người giúp việc đi tới cầm lấy chiếc cặp từ tay anh, không dám nhìn vết thương trên mặt anh, chỉ nhẹ nhàng nói: “Phu nhân đưa cô chủ và cậu chủ về nhà mẹ ở rồi, cũng đưa cả Tiếu Quang đi rồi!.