Hoắc Doãn Tư thở phì phò, nghiêng đầu nhìn người đàn ông mà mình sùng bái từ lúc nhỏ, cười lạnh nói: “Từ lúc anh dẫn gái theo, tôi đã biết anh là một tên vô ơn. Trương Sùng Quang, có một vài
lời nói cha tôi và chị tôi không tiện nói, nhưng mà tôi có thể nói cho anh nghe.”
“Sau khi anh và chị tôi ly hôn, anh đừng gọi cha mẹ tôi là cha mẹ nữa, anh họ Trương, không họ Hoắc.”
“Cô Tống gì đó cũng có cha mẹ mà!”
“Đừng có đi nhận nhầm cha mẹ tôi, đàn ông có khí phách, dám bao nuôi phụ nữ, dám ngoại tình, thì cũng đừng sợ đầu sợ đuôi!”
Trương Sùng Quang khom người đứng dậy.
Hoắc Doãn Tư cố gượng tự mình đứng lên, đá vài chân lên người Trương Sùng Quang rồi mới đi về.
Một chiếc Bentley màu trắng đỗ dưới lầu, chính là cái chiếc xe có nội thất hồng phấn.