Ánh mắt Hoắc Tây trống rỗng còn hơn cả đêm đen.
Cô nhìn chằm chằm Trương Sùng Quang, cả người cứng đờ. Một lát sau, cô rũ mắt nhìn chằm chằm hình ảnh trên máy tính bảng. Những hình ảnh nam nữ ôm hôn trùng khớp với người đàn ông trước mắt.
Hoắc Tây nghĩ nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì cô cũng không biết rằng anh khi ôm người phụ nữ khác, cũng có thể nhiệt tình như lửa, ánh mắt nóng bỏng đến mức có thế làm bỏng phụ nữ như thế.
Cô đã nhớ kỹ hết rồi. Nếu sau này cô có mềm lòng, thì cô sẽ nhớ đến cái cảnh ghê tởm ngày hôm nay.
Ngón tay đang buông thỏng của Trương Sùng Quang run nhè nhẹ, đến một lúc lâu sau mới có thể khống chế được không run.
Anh đi về phía cô, lấy máy tính bảng trên đầu gối cô ta, nói: “Đừng xem nữa!”
Anh xóa video, đại khái là vì dung lượng quá lớn nên cả buổi cũng chưa xóa xong. Anh mất hết kiên nhẫn, dùng sức bẻ đôi máy tính bảng.
Màn hình tối đen.