Bây giờ nó nằm trong nhà người khác, có thể thấy là anh thường xuyên đến đây.
Hoắc Tây lấy một cái hộp nhung nhỏ từ trong áo khoác tây trang ra.
Trong hộp là một chiếc vòng cổ, bên trên có khắc chữ HX – Hoắc Tây.
Tổng Vận mặt mày sưng vù, khi cười lên mặt mày trở nên quỷ dị lại đáng sợ: “Lúc tôi cùng tống giám đốc Trương đi Hương cảng, anh ta bảo tôi chọn trang sức cho cô, còn cố ý khắc tên cô lên nữa, có châm chọc lắm hay không… Rõ ràng là một quà chuẩn bị cho cô, lại là tôi giúp anh ta chọn. Đêm ấy chúng tôi cùng nhau ngắm pháo
hoa, anh ta nâng mặt tôi lên, suýt nữa là hôn tôi. Tôi cảm thấy khi ấy anh ta rật động tâm. Bà Trương, hai người là mối tình đầu hả? Tôi nghĩ khi ấy anh ta đã tìm lại được cảm giác về mối tình đầu.”
Hoắc Tây cảm thấy lòng mình hơi nhói.
Dù vậy, cô vẫn không chút cảm xúc trả lời: “Mối tình đầu của anh ta đã chết rồi!”