Hoắc Tây bình tĩnh đến mức đáng sợ.
Hoắc Minh và ôn Noãn đều không yên tâm. Nhất là Ôn Noãn, bà vỗ nhẹ lên tay cô: “Đế cha mẹ giải quyết chuyện này thay con.”
Hoắc Tây lắc đầu: “Cứ đế con đi, con sợ làm bẩn mắt cha mẹ.”
òn Noãn đành phải gật đầu, sau đó đi trấn an Hoắc Minh đang tức điên người.
Lúc Hoắc Tây chạy ra khỏi nhà, một chiếc Land Rover màu đen chạy về phía cô. Hai xe đều mở cửa xe nên có thể dễ dàng nhìn thấy sắc mặt đối phương.
Trương Sùng Quang chạy chậm lại, gọi: “Hoắc Táy!”
Hai xe lướt qua nhau. Hoắc Tây không nhìn anh ta một cái nào, đầu ngón tay thon dài siết chặt tay lái đến mức trắng bệch…
Có trong khoảnh khắc, Trương Sùng Quang định không màng tất cả đuối theo cô.
Biệt thự truyền đến tiếng nói của Hoắc Minh: “Về rồi thì lăn vào cho cha!”