Thư ký Tần ăn ngay nói thật với kiểu rất khó nghe: “Tống giám đốc Trương phải chú ý dưỡng sinh mới được. Đàn ông độ tuối anh đều đã tu thân dưỡng tính, cái trò bao nuôi giữa anh và cô Tống đã hết thời lâu rồi.”
Trương Sùng Quang không giải thích.
Anh quay mặt sang nhìn theo bóng dáng của Tống Vận, cô ta đang bước đi loạng choạng…
Thấy anh hơi ngây người, thư ký Tần không nhịn được nói: “Miễn tống giám đốc Trương không hổi hận là được rồi.”
Trương Sùng Quang thu lại vẻ mặt: “Lái xe đi!”
Bắt đầu từ hôm nay, anh trở nên xa cách với Tống Vận, không thường đi nhà cô ta nữa… Tống Vận mời ba lần bốn lượt mới mời được anh cùng ăn bữa cơm. Tống Vận không dễ dàng nhìn thấy anh nữa, thư ký Tần cứ nói là tổng giám đốc Trương đang bận.
Tống Vận cảm thấy vấn đề ở chỗ Hoắc Tây.
Hôm nay, Hoắc Tây vừa bước ra khỏi tòa án sau một vụ kiện kinh tế.
Một chiếc Maserati dừng ngoài cửa, cửa sổ xe hạ xuống, Tống Vận gỡ kính râm nhìn Hoắc Tây: “Bà Trương, có rảnh nói chuyện một lát không?”