Thật buồn cười!
Cô không biết là mình cười Trương Sùng Quang, hay là cười mình trước đây bị ma quỷ ám ảnh.
Hoắc Tây lên lầu.
Trương Sùng Quang không bỏ đi ngay. Anh ngồi lại bàn ăn. Giá cắm nến bằng bạc còn chập chờn ánh nến. Hoắc Tây không hề động đến món Tây mà người giúp việc nấu. Cô chỉ nhấp một ngụm rượu vang thôi.
Trương Sùng Quang cầm ly rượu kia lên uống.
Thím Ngô lặng lẽ đi lại nói: “Bà chủ còn chưa ăn tối nữa. Từ cái lần ông chủ dẫn… cô kia về nhà, bà chủ không còn cười nữa. ông chủ đứng trách tôi nhiều chuyện.”
Trương Sùng Quang ngắm nghía ly rượu trong tay, không đáp lại lời nào.
Thím Ngô không dám nói gì nữa đi ra chỗ khác.
Trương Sùng Quang ngồi đến cửa đêm, ngọn nến đã cháy tàn rồi, phòng khách trở nên tối tăm… Anh ngửa đầu nhìn lên lầu, mãi cho đến khi đôi mắt cay cay mới nhẹ nhàng đứng dậy.