Trương Sùng Quang đứng ngay cửa, yên lặng ngắm nhìn cô.
Trong phòng ăn rộng lớn, chỉ có một mình Hoắc Tây đang ngồi. Cô đang mặc trang phục công sở, màu đen hòa vào ánh sáng mờ ảo, trông có vẻ cô đơn hơn nữa.
Ánh nến chiếu lên khuôn mặt cô, không nhìn thấu chút cảm xúc nào.
Trương Sùng Quang cúi đầu thay giày, nhẹ giọng nói: “Hôm nay vui lắm sao mà ăn tối dưới ánh nến vậy?”
Anh thay dép lên, rất tự nhiên mà đi lên muốn hôn môi cô, lại bị cô né tránh, lạnh nhạt nói: “Chỉ là cảm thấy ánh đèn chói mắt thôi.”
Dứt lời, cô gật đầu với phía đối diện.
Trương Sùng Quang mỉm cười ngồi xuống đổi diện với cô, lấy một cái ly ra, tự mình rót cho mình một ly rượu vang… Dù vậy, hai người đều không uống rượu, cứ bình tĩnh mà đánh giá lẫn nhau.