Ban đêm, cô tắm rửa xong, mặc đồ tắm màu trắng đứng trên sân thượng.
Trời cuối hạ đầu thu mát mẻ, gió đêm thổi bay mái tóc đen của cô.
Trương Sùng Quang vừa lúc trở về. Anh đi xuống chiếc xe màu đen, ngước mắt lên là thấy Hoắc Tây... Cô đứng trong gió đêm, còn đẹp hơn cả ánh trăng, đại khái là vì có chút xuất thần nên có loại cảm giác rách nát quanh quẩn.
Trương Sùng Quang đặt một chân ngoài xe, chống cửa xe bằng một tay.
Anh gần như tham lam mà nhìn cô, hầu kết không nhịn được nhô lên hạ xuống. Trong đầu anh chợt hiện ra hình ảnh đêm ấy anh chiếm đoạt cô, cô rơi nước mắt đầy mặt nằm dưới người anh, cuối cùng nghẹn ngào cầu xin anh dừng lại...