Cô ấy không biết nên nói cái gì.
Bên ngoài tiếp tục đổ mưa, bên trong xe tràn đầy lặng im... Tống Vận vẫn cứ run rẩy, càng lúc càng thấy lạnh, lạnh đến mức không chịu nổi nữa. Cô ta muốn tìm kiếm một chút ấm áp, vậy nên nhích người lại gần Trương Sùng Quang.
Anh nghiêng đầu liếc cô ta một cái.
Ánh mắt anh sâu thẳm, không thấy chút cảm xúc nào. Tống Vận không dám lỗ mãng nữa.
Thời gian dần trôi, khoảng nửa tiếng sau thì đến dưới lâu nhà Tống Vận. Tài xế cất giọng oang oang: “Đến rồi!”
Bên trong xe u ám chứa đầy không khí là lạ.
'Tống Vận là một cô gái thông minh. Cô ta biết ưu điểm của mình chính là trẻ tuổi xinh đẹp và có cảm giác mới mẻ. Cô ta lấy hết can đảm nói ra lời mời: “Tổng giám đốc Trương, anh muốn đi lên nhà tôi ngồi chơi một lát không?”
Từ đầu đến cuối, Trương Sùng Quang đều mang dáng vẻ đứng đắn.
Có điều, bỏ qua công việc, đưa một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi về nhà, vốn dĩ không phải là một chuyện đứng đắn. Anh cúi đầu, lạnh nhạt vỗ vỗ ống quần, nói: “Không đi!”
Tống Vận ít nhiều gì cũng có chút thất vọng.