Hai mắt Hoắc Tây ươn ướt. Trương Sùng Quang vội vàng đẩy cửa đi vào, Hoắc Tây còn chưa kịp thu lại ánh mắt thương cảm, nhưng khi Trương Sùng Quang bật đèn lên, cô đã cất lưu ly đi rồi.
Ánh đèn sáng rõ, hai vợ chồng yên lặng nhìn nhau rất lâu.
Hoắc Tây bình tĩnh nói: "Có việc gì không?”
Trương Sùng Quang quay lưng lại đóng cửa, sau đó anh nhìn Hoắc Tây rồi chậm rãi nói: "Người giúp việc để hành lý của anh ở phòng cho khách, đấy là ý của emà?"
Hoáắc Tây không phủ nhận, cô khẽ nói: "Chúng ta đang thỏa thuận ly hôn, không thích hợp ở chung phòng nữa!"
Trương Sùng Quang nhìn cô chằm chằm.
Một lát sau anh cười giễu một cái: "Hoắc Tây, chúng ta vẫn là vợ chồng! Nếu tối nay anh muốn sung sướng một chút, em có thể không cho chắc?"
Nghe thấy vậy, trái tim Hoắc Tây đau đớn.
Lát sau cô chậm rãi nói: "Trương Sùng Quang anh còn muốn cưỡng ép tôi lần nữa sao? Anh luôn miệng nói không muốn ly hôn, chẳng lẽ trong cuộc hôn nhân này, tôi chỉ là kỹ nữ chuyên để anh phát tiết ham muốn tình dục sao?”
Đồng tử Trương Sùng Quang co lại: "Em nghĩ như vậy sao?” Hoắc Tây cười lạnh: "Không thì sao?”
Bọn họ giằng co với nhau, không ai chịu nhường ai, cuối cùng Trương Sùng Quang chậm rãi đi về phía cô, anh hơi cúi người đặt tay lên tay vịn ở hai bên ghế sofa cô ngồi, anh sát lại gần cô, gần đến mức hô hấp của cả hai đan vào nhau, gần đến mức chiếc mũi cao thẳng của anh chạm vào mũi cô, mang lại cảm giác dục vọng da thịt.
Giọng anh hơi lạnh: "Vừa nấy Miên Miên hỏi anh, bố mẹ sẽ ly hôn phải không? Con bé bảo người giúp việc trong nhà đều đang thảo luận về cuộc hôn nhân của chúng ta, bọn họ lo công việc ở đây không giữ được bao lâu nữa. Hoắc Tây... người giúp việc còn như vậy, em bảo các con sẽ nghĩ như thế nào, chúng biết bố mẹ sắp ly hôn rồi, chúng sẽ buồn cỡ nào đây?”