Xe dừng lại, tài xế muốn bật ô cho Trương Sùng Quang, Trương Sùng Quang khế giơ tay lên bảo: "Ở trên xe đợi tôi!"
Tài xế nhìn trời, muốn nói lại thôi.
Còn Trương Sùng Quang thì đã đi sâu vào nghĩa trang,
Mặt đường ẩm ướt, cỏ non hai bên đường dính giọt mưa, chẳng mấy chốc. quần áo trên người Trương Sùng Quang đã bị ướt, nhưng anh không quan tâm, anh đi đôi giày da màu đen của Ý dẫm xuống mặt đường làm bắn lên những bọt nước.
Lát sau, anh đã trông thấy mộ của Bạch Khởi, và người đang đứng trước mộ.
Hoäc Tây mặc cả bộ màu đen, áo sơ mi màu đen quần dài màu đen mà vẫn không che được vết thương trên người cô.
Cô cầm ô, im lặng nhìn bức ảnh trên bia mộ.
Đó là Bạch Khởi của năm 20 tuổi, trẻ trung rạng rỡ.
Đã qua nhiều năm, Hoắc Tây vẫn có thể nhớ được dáng vẻ của Bạch Khởi lúc mới gặp, ánh mắt tuyệt vọng nhìn cô, còn trên mặt đất chỗ nào cũng là máu, đó là
bố mẹ ruột của cậu ta.
Lúc đó, Hoắc Tây nghĩ, cậu ta mất đi bố mẹ còn cô thì mất Trương Sùng Quang, vì thế cô đã đưa tay ra với Bạch Khởi...