Đêm khuya, ánh đèn có vẻ càng vắng lặng, trong phòng ngủ xa hoa vang lên tiếng động của người đàn ông và người đàn ông... mãi lâu sau vẫn chưa chịu dừng.
Đến khi hết thảy chấm dứt, đã gần bốn giờ sáng.
Trương Sùng Quang lật người nằm sang bên cạnh, anh đưa tay che mắt thở gấp.
Một lát sau, anh quay mặt sang muốn nói chuyện với Hoắc Tây. Trên cổ tay Hoắc Tây toàn là vết xanh tím, trên cổ trên lưng và trên đùi trắng nõn cũng có, cô không muốn nói chuyện với anh, vì thế dưới ánh nhìn của anh cô
kéo chăn qua rồi đắp lên người.
Giờ phút này, cô không muốn nói chuyện, không muốn tắm, cô chẳng muốn làm gì hết.
Cô còn muốn Trương Sùng Quang biến mất khỏi tầm mắt cô.