Đêm đã khuya, Hoắc Tây tắt tivi chuẩn bị đi ngủ nên mới đứng dậy khỏi sô pha. Điện thoại của Trương Sùng Quang đổ chuông... Nhịp tim của anh bỗng dưng đập nhanh hơn một nhịp.
Không ngờ anh lại thấy lo sợ, chính cô gái tên Tống Vận có được số của anh nên dây dưa không rõ.
Nhưng người gọi đến là Hoắc Trạch.
Sau khi nghe máy, đầu dây bên kia truyền đến giọng nhõng nhẽo của Hoäc. Miên Miên: “Bố, con không ngủ được, bố kể chuyện trước khi ngủ cho con nghe. được không?”
Nghe giọng nói của con gái nhỏ, cả người của Trương Sùng Quang mềm nhữn ra.
Anh tựa vào đầu giường, tiện tay cầm một cuốn truyện cổ tích lên: “Còn kể chuyện trước khi ngủ à? Giờ đã là mấy giờ rồi?”
Hoắc Miên Miên không ngừng mè nheo, nói mình không ngủ được.
Bố dịu dàng kể chuyện cho cô bé nghe, giọng trầm khàn dễ nghe. Thỉnh thoảng anh ngước mắt nhìn Hoắc Tây, giọng nói và ánh mắt ít nhiều cũng mang vẻ tán tỉnh.
Hoäc Tây để lại không gian cho anh, còn mình đi vào nhà tắm dọn dẹp. Người giúp việc trong nhà không có ở đây, bình thường đều là cô làm những chuyện này. Trên sàn nhà tắm có áo sơ mi và quần tây mà Trương Trùng Quang đã cởi ra. Cô nhặt từng thứ một lên, cho vào túi giặt khô để ngày mai gửi đi giặt khô. Bỗng nhiên cô thấy vết son môi trên áo sơ mi trẳng.