Trương Sùng Quang hôn cô thật sâu và nhẹ nhàng rất lâu. Anh một tay mở cửa xe, bế Hoäắc Tây ra ngoài, trời đã chạng vạng, trong
không khí thoang thoảng mùi thức ăn, có lẽ có người đã cẩn thận chuẩn bị bữa tối.
Anh đi qua phòng khách, đồ ăn trên bàn đã nguội rồi.
Trương Sùng Quang cũng không thèm nhìn, ôm Hoắc Tây mặt không cảm xúc đi lên lâu, Hoäc Tây biết cô không thể thoát ra được nên lạnh giọng hỏi: “Ý anh là sao, anh muốn dùng vũ lực sao?”
Trương Sùng Quang bước lên lầu.
Ngọn đèn pha lê lộng lẫy phía trên phản chiếu ánh sáng rực rỡ, khiến khuôn mặt anh càng rõ ràng hơn.