Trương Sùng Quang không trả lời ngay.
Anh chỉ nhìn chằm chằm cô hồi lâu, giọng nói khàn khàn khó tin: “Anh muốn nghe em nói... em yêu anh!”
Hoắc Tây im lặng.
Một lúc lâu sau, cô mới nhẹ nhàng nói: "Trương Sùng Quang, địa vị của anh ở thành phố B gần như ngang bằng với nhà họ Hoắc, anh có tất cả. Em vốn tưởng rằng tình yêu là thứ mà anh không cần tới nữa".
Trương Sùng Quang tiến lên từng chút một.
"Anh không cần hay em mới là người không cần?”
"Hoäc Tây... Bạch Khởi đã chết được ba năm, mặc dù lúc đó anh quả thực đã sai khi gửi cậu ấy ra nước ngoài và che giấu cái chết của cậu ấy. Nhưng sau ngần ấy năm, anh đã đối xử với em, với các con và với bố mẹ như thế nào, em không hề nghĩ đến sao?"