Cô cảm thấy cực kì nghẹn lòng.
Một lúc lâu sau, cô vâng nhỏ một tiếng: “Mẹ, con biết rồi.”
Bà Lý tắt điện thoại, trong lòng cảm thấy buồn phiền. Tuy rằng bà đã nghĩ thoáng ra rồi, nhưng khi cuối cùng con gái và Cố Vân Phàm vẫn đi đến với nhau, thì bà vẫn cảm thấy đau lòng và không hoàn mỹ.
Nếu năm xưa hai đứa nhỏ kết hôn ở độ tuổi tốt nhất thì hiện giờ con cái đã đi mua nước tương được rồi. Bên này, Lý Tư Ỷ buông điện thoại.
Cô vừa ngước mắt lên nhìn liền thấy cô bé vốn đang lăn lộn trên giường đã ôm gối ngủ rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn dụi vào trong gối, giống như là